TRANG THƠ KỶ NIỆM NGÀY VÍA BỒ TÂT QUAN THẾ ÂM / Nhiều Tác Giả- Bài Viét MANG VIÊN LONG



 

V Ừ Ơ N  H O A  T Â M


            TỪ SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG CỦA

             M Ẹ  K Í N H  Y Ê U...



                           

         Là người con Phật không có một ai là không hướng lòng ngưỡng vọng kính tin vào tấm lòng Đại Từ-Đại Bi của Mẹ Hiền Quán Thế Âm Bồ Tát...Có lẽ đã có nhiều lần trong đời Mẹ Hiền Quan Âm cũng đã dang rộng đôi cánh tay mầu nhiệm yêu thương để chở che cho đời mình vượt qua khỏi những tai ương khổ đau phiền muộn như đôi tay trìu mến của người Mẹ Hiền ruột thịt?

           Cảm nhận được ân sâu nghĩa nặng ấy-người làm thơ đã dành những dòng xúc cảm chân thành nhất dể bày tỏ lòng tri ân nguyện noi theo 12 hạnh nguyện của Mẹ Quan Âm để được sống trong niềm An Lạc và tri kiến Giải Thoát.

           Trần Đình Thân ( Pd Thị Cận) đã tâm sự qua bài thơ "" Mẹ Hiền Quan Thế Âm"-tuy lời thơ chưa sâu sắc mới lạ-nhưng cũng đã nói lên được tấm lòng  thành kính nhớ ơn hướng về Mẹ Quan Âm-rất đáng được trân trọng:

            
               " Quán Thế Âm Quan Thế Âm

                 Mẹ hiền-Bồ Tát muôn phần yêu thương

                 Chúng sanh còn lắm buồn vương

                 Cam lồ Mẹ tưới-mười phương an lành

                 Mẹ hiền là đấng sanh thành

                 Nguyện lòng giữ đạo tu thân trọn đời "


            Bài thơ có tựa đề dài nhất " Con Nghe Tiếng Mẹ Qua Biển Đời Phiền Não" của Tố Mỹ cũng đã bắt nguồn từ xúc cảm vô biên về Mẹ Quan Âm-nhưng đã cho thấy người thơ có một cách diễn tả rất riêng:

              " (..) Thương con muôn nẽo nổi trôi

                    Lạc trong bể khổ luân hồi tử sinh

                     Bổn tâm mờ lưới vô minh

                     Sóng cao phiền não-thất tình phủ che

                     Hải Triều âm tỉnh cơn mê

                     Phổ Đà Sơn Mẹ cận kề bên con "

            Hình ảnh Mẹ Hiền Quan Âm đã thị hiện giữa đời thường-Phạm Phú Công tìm thấy sự " chuyễn hóa thị hiện" ấy qua hình ảnh vị Sư Bà từ bi :

               "   Ánh mắt trẻ thơ chưa tròn một tuổi

                    Ngước hồn nhiên khẩn thiết vị Sư bà

                     Mớm miếng ăn ngọt ngào như thể

                     Mẹ hiền-hay Bồ tát nuôi ta? "

            Bùi Công Toa liên tưởng hỉnh ảnh Mẹ Hiền Quan Âm là người Mẹ hiền máu thịt nhân ngày Vu Lan để tỏ lòng ngưỡng vọng tri ân của một người con Phật:      

                                        

                 " Cam lồ

                    tưới xuống khổ đau

                    Mẹ Quan Âm

                    chợt quyện vào hồng danh

                    Chắp tay con nguyện sống lành

                    Vu lan thắng hội

                     nở cành Vô Ưu "

           Qua bài thơ " Nẽo Về"-Ngô Quang Thi đã thi vị hóa hình ảnh Mẹ Hiền với những vần thơ gợi cảm :

               " (...) Tàn khuya

                       lả bóng trăng quê

                       Chuông hồi thức tỉnh

                       nẻo về là đâu?

                       Trời làm rớt hạt mưa ngâu

                        Lòng thương nhớ Mẹ

                        bạc mầu thời gian (..) "

          Nhà thơ Chúc Mai viết bài thơ " Mẹ Hiền" để dâng tặng cho Sư Bà Diệu Liên-cũng là người Mẹ ruột thit của nhà thơ bằng 4 đoạn thơ thất ngôn tứ tuyệt thật đằm thắm tha thiết. Nhà Thơ đã nhìn "Mẹ" bằng ánh nhìn và tâm hồn của người con Phật hướng vọng về Mẹ Quan Âm :

                " (..)   Mẹ ơi! Mẹ đẹp chi đẹp lạ

                          Vàng y sa vàng cả dáng chiều

                           Tay búp sen tỏa ngát hương yêu

                           Lời dịu ngọt mềm lòng gỗ đá (...) ".

          Với cách nhìn sâu và mới -nhà thơ Hồng Vinh đã nói về tình Mẹ hiện hữu trong tâm hồn mình thật son sắc bằng bài tứ tuyệt bốn chữ thật cô đọng :

                 "    Cho dù vật đổi

                       Dẫu có sao dời

                       Khơi xao biển nổi

                       Thuyền Từ không nghiêng! ".

          Hướng lòng về Mẹ là hướng lòng đến tình thương yêu an lạc-trong ánh đạo vàng mầu nhiệm bao la của chư Phật. Kính tin Mẹ Quan Âm là kính ngưỡng chư Phật mười phương-Trần Minh Nguyệt với bài tứ tuyệt " Ngày Xuân Lễ Phật" đã bày tỏ được niềm hy vọng tin yêu vào cuộc sống bên sự chở che yêu thương vô bờ của Mẹ:

              "  Sáng nay Xuân mở trang năm mới

                  Khoảnh khắc giao thời của núi sông

                  Ước hẹn cùng nhau vào lễ Phật

                  Tình thơm hương khói níu bâng khuâng"

         

                                     

  Hoàng Chinh Nhân trong bài " Ơn Người" đã  nhận được Lòng Từ của Mẹ Quan Âm  để tưởng nhớ đến song thân đang cô độc quạnh quẽ ở quê nhà với tấm chân tình rộng mở:

                " (...)  Nửa đời lo cơm áo

                          Trăng quê lúc khuyết tàn

                           Mẹ cha chừ bạc tóc

                           Nỗi buồn dài héo hon(...)"

          Bày tỏ lòng ước ao được đoàn tụ ở quê huơng Mẹ Hiền Quan Âm để được chiêm bái tu học-Hải Điền đã viết:

               " (...) Giọt trăng rơi trên lá

                          Óng ánh hạt mưa sương

                          Lặng nhìn phương trời lạ

                          Mơ về cõi Tây Phương (..) "

           Võ Bá đã cảm nhận về tiếng "Chuông Vọng" thật êm và sâu:

                " (..) Rằm quê cháu dắt tay bà

                         Lên chùa lễ Phật

                         một tòa khói hương

                         Tiếng chuông qua cửa vô thường

                         Mẹ Quan Âm hiện

                         Mười phương an lành "

            Hướng lòng và tri ân Mẹ Hiền Quan Âm không có gì hoàn hảo ( và cần thiết) hơn là làm theo những hạnh nguyện của Bồ Tát-sống theo lời Phật dạy Có như vậy-người con Phật mới cảm nhận được sự mầu nhiệm của pháp an lạc và giải thoát. Nhà thơ Ngô Cang-đã nhận ra điều ấy trong  " Bài Thơ Tặng Vợ" :

               " Anh cuốc đất

                  cảm thấy mình an lạc

                  Cứ lung tung nghĩ ngợi chỉ thêm buồn

                  Trồng lúa trồng khoai trong ngoài êm ấm

                  Tâm nhẹ nhàng đảnh lễ một hồi chuông(...)"

            Nguyễn Nam trong " Chợ Chiều" cảm nhận về Mẹ thật tự nhiên thắm đượm bao tình :

                " Chợ chiều nắng nhuộm tóc ai?

                   Mẹ còn quảy gánh oằn vai chưa về

                   Thu vàng loáng thoáng bờ tre

                   Lòng con chợt thấy nhớ quê-Mẹ hiền..."

            Chữ "Tu" phải đi đôi với chữ " hành"-tu mà không hành-chỉ là " kẻ đếm bạc thuê " mà thôi! ( vì không đem lại mảy may lợi lạc gì cho mình/ cho đời)-người thơ Đỗ Trong Chí ( 87 tuổi)-đã " Tri Kiến Giải Thóat" :

                 " Nhiếp tâm niệm Phật-nguỵện Từ Bi

                    Sự nghiệp tiền tài chẳng tiếc gì

                                

                   Sanh ký tử quy-đời vốn vậy

                   Tham thì thọ nghiệp chịu sầu bi! "

            Hình ảnh ngôi chùa quê luôn luôn khắc ghi bao tâm tình gắn bó của người con Phật trong suốt quảng đời học Phật-tu hành. Đó là nơi hội tụ -kết tinh tình thương yêu để nuôi lớn con người trong ánh sáng nhiệm mầu của Đạo pháp.. Nhà thơ Hạnh Phương đã có lần tưởng nhớ về ngôi chùa quê làng mình-" Tiên Độ Tự" ( Gia độ/ Triệu độ/ Triệu phong- Quảng trị) bằng nỗi niềm chứa chan-thành kính qua bài thất ngôn bát cú  hoàn chỉnh:

                "  Gấm hoa đất nước buổi thanh bình

                    Chùa cổ trùng tu lại đẹp xinh

                   Triều uốn mái cong long hí nguyệt

                    Sen thơm bảo điên nến soi kinh

                    Ngàn xưa tiên tổ lưu nền móng

                    Hiện thế đàn na tiếp diễn trình

                    Tiên độ quần sanh-Tiên Độ Tự

                     Chùa linh non nước lại thêm linh! "

            Phan Thiếu Anh cảm nhận " Chiều" bằng bài ngũ ngôn tứ tuyệt thấm đượm thiền vị của pháp vô thường - rất sâu sắc:

                 " Trên đê chiều lặng gió

                    Thoảng đưa tiếng chuông xa

                     Lỡ bước chân vướng cỏ

                     Giật mình tháng ngày qua! "

           Hoài Thu với " Giọt Sữa Đời Thường"  từ những cảm nhận hướng lòng về Mẹ thật chân thành :

                  "  (...) Xưa cha bận tảo tần cơm áo

                      Mẹ ru con sữa ngọt quê nghèo

                      Cơm pha sắn-lưng tròng bát cháo

                      Mồ hôi chan cảnh sống gieo neo (...)"

           " Bóng U " ( Bóng Mẹ) và Bóng Quê không thể tách rời nhau trong ký ức kỷ niệm của người thơ Nông Quy Quy. Do vậy/ cả hai  " hình bóng" thân yêu ấy đã quyện vào nhau-để thành bài thơ thương nhớ rất gợi cảm:

                  "  (..)Khói rơm vờn ấm bờ đê

                          Chạm hoa cau trắng-say mê tiếng chiều

                          Cánh cò bạt gió liêu xiêu

                          Bóng U biêng biếc trăm miền quê yêu! "

             Bắt nguồn từ " Tâm Hiếu" ( là Tâm Phật) dành cho những đấng sanh thành-nhà thơ Lê Bá Duy đã kết nên " Hoa Hiếu Hạnh" để được " kính dâng cha mẹ" -bày tỏ nỗi cảm thông sâu sắc và lòng tri ân :

                   " Xưa Nội đau gìa lẫn

                      Mẹ chăm sóc âm thầm

                                  Trang 5

                     Nay Mẹ tai biến liệt

                     Cha phục vụ tận tâm "

             Quy y Tam Bảo-là nương tựa vào ba ngôi cao quý Phật Pháp Tăng để hướng dời mình đến chốn an lành miên viễn-người thơ Huyền Tùng  đã cảm nhận được hình ảnh cao quý của " Nhà Sư" qua vần thơ rất tha thiết:

                    " Sư ngồi

                       gõ mõ tụng kinh

                       mờ trong sương khói lung linh nến đèn

                       Cả đời

                       chẳng biết bon chen

                       Lời kinh vọng cõi thiêng liêng

                       vĩnh hằng »

            Lý Thị Minh Châu với « Còn Lời Nhớ Thương » thật xúc động :

                 «  (..) Bát rau muống

                           Dĩa cà dầm

                 Đậu khuôn kho lạt thành mâm cổ rồi

                        Chén ân chén nghĩa-đầy vơi

                        Nuôi con khôn lớn nên người mai sau (...) «
 

            Bạn Nguyễn Văn Hợp thân quý ! Tòa soan đã nhận đủ thư và 4 bài thơ Bạn gởi. Rất xúc động với tầm lòng chân thành của Bạn dành cho Vô Ưu-và nhất là biết dược Bạn là một Phật tử thuần thành. VHT xin sử dụng 1 đoạn tiêu biểu trong bài «  Ngộ »/ và mong nhận được những bài thơ  viết ngắn gọn hơn/ mới lạ-và không phải là « lời giáo lý lập lại « / mà đã chuyễn hóa qua thực nghiệm đời sống qua trái tim cảm nhận giữa đời thường. Mong được đón nhận sự cọng tác nhiệt tình của Ban nhé ?

               « (..)  Chỉ đến khi ta chợt tỉnh giấc nồng

                   Ta mới hiểu một điều dù giản dị

                    Mọi phiền não bắt nguồn từ ý nghĩ

                     Ý tại Tâm-Tâm tịnh muộn phiền qua (..) »

            VHT xin được tạm khép lại trang thơ-với lời Cầu Chúc nhân kỷ niệm ngày vía  Quan Thế Âm Bồ Tát : «  Nguyện cầu Mẹ Hiền Quán Âm đại từ-đại bi hộ trì che chở cho tất cả được An Lành & Hạnh Phúc trong tình thương yêu vô bờ của Mẹ ! »

Lập Tâm tịnh thất

PL 2554.

Mang Viên Long.
( Ns Vô Ưu số 42/ tháng 10-2010)

  

                    

               

      

              

           

          

  

   

 

               

         

     

              

                        

      

  

      

  

                 

Mang Viên Long

Thăm Minh Nguyệt!

Thăm Minh Nguyệt! Đúng là " cuôc sống này không dẽ dàng gì"/ mọi sự yêu thích đều đi chạy theo cái nghiệp sâu dày dẫn dắt rồi-gọi nó quay lại-hơi khó? Đúng vậy- có niềm tin/ tức là có hy vọng- ngọn đèn ấy sẽ thắp sáng 3 ngọn đèn còn lại thôi! Cám ơn Cháu thường ghé đọc chơi/ và tặng vườn Lan đẹp! Chúc Cháu ngày 20 th 10 : An Vui & Hạnh Phúc! MVL

Minh Nguyet

Con sang thăm chú và đọc trang thơ kỉ niệm ngày Vía Quan Âm! Cuộc sống này không dể dàng gì nhưng nếu ta có niềm tin là có tất cả phải không chú? Con chúc chú an lành.
Con gởi tặng chú vườn Lan nhé. Hi vọng chú thích.
http://kimlientb68.vnweblogs.com/gallery/9221/previews-med/DA%20LAT%20006.jpg