THƠ TÌNH ĐẶNG TẤN TỚI / TÌNH THƠ & TRUNG THU

By MANG VIÊN LONG

Hàng ngồi : Từ trái Đặng Tấn Tới & Mang Viên Long

Hàng đứng sau: Từ trái Huỳnh Kim Bửu & Trương Văn Dân

 

THƠ TÌNH  ĐẶNG TẤN TỚI

 

  TÌNH THƠ

 Tặng D Kh

 

Đâu đó khu vườn thơ bỡ ngỡ

Lối về nắng lụa gió hương vây

Lược trăng rẽ lệch đường ngôi tóc

Nhật nguyệt nồng reo máu cuộn ngày

 

Bàn tay đan ấm thời gian ấy

Bay bổng tình đôi theo cánh chim

Ta dẫu nhỏ hơn đời cát bụi

Em nào ra khỏi suối mơ tìm

 

Luôn thắp cho lòng bông lửa đỏ

Bên rào thiên cổ cuối xanh thâu

Xôn xao biển mắt ngàn sao gọi

Lặng lẽ trào dâng sóng bạc đầu

 

Ta đang chung bước chi mà vội?

Lịu địu hành trang biêng biếc sau

Ngõ sớm đường khuya chân bối rối

Môi kề tơ cỏ cắn thương đau

 

ĐTT

 TRUNG THU

 Tặng Duy Khương.

 

Trăng nổi ngang đầu mây trắng che

Đời ta trôi chảy có bao nhiêu

Tình em gương sớm lòng soi tỏ

Cảm nửa khuya thu xế mây chiều

 

Em ghé qua vườn yêu hái trái

Khi xuân nguồn trổi điệu xa khơi

Rừng mai hoa thả tơ vàng ánh

Lộng mái chèo thơ khỏa sóng ngời

 

 Để hạ mơ nồng cơn hỗn mang

Thấm đau từng giấc ngu u lan

Gió đưa lấp lánh mầu thương nhớ

Nắng rải bờ hương bước rộn ràng

 

Nhịp cầu đông giá nổi mưa sương

Lạnh ấm chưa ngờ trắng một phương

Xuân ha thu mờ trông tám hướng

Bên kia bờ sẵn chôn-như-thường

 

Ơn người   huệ núi vẫn vui trao

Một nửa trăng và một nửa sao

Cuộc lớn vô cùng trong nửa nửa

Trung thu em mỉm nụ xanh chào…

 ĐẶNG TẤN TỚI

More...

THANH MINH TRONG TIẾT THÁNG 3 Tạp Bút MANG VIÊN LONG

By MANG VIÊN LONG

 

THANH MINH TRONG TIẾT THÁNG BA

Tạp Bút

MANG VIÊN LONG

 

      …        “Thanh minh trong tiết tháng ba

                     Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh

                     Gần xa nô nức yến oanh

                     Chị em sắm sửa bộ hành du xuân…”

             Hai chị em Thúy Kiều trong một dịp đi lễ hội Thanh minh đã gặp được Kim Trọng và từ đó cuộc đời bắt đầu đổi thay… Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Du đã chọn cái không gian lễ hội Thanh minh để cho Kim – Thúy gặp nhau qua đó diễn tả được bản chất đa cảm đa tình (mở đầu cho cuộc đời truân chuyên “đa sầu đa lụy” về sau) mà là một sự chọn lọc gắn bó rất tài tình: Ngày hội Thanh minh từ rất xa xưa đã là ngày lễ quan trọng có ảnh hưởng sâu rộng tới sinh hoạt tình cảm của mọi gia đình trong truyền thống đầy lòng nhân ái của dân tộc Việt.

      Chúng ta đều đã biết rằng Thanh minh là một tiết trong “nhị thập tứ khí” thuộc về mùa xuân. Ngày Thanh minh tiết xuân mát mẻ trời nắng hanh vàng cỏ cây hoa lá xanh tươi – rất thích hợp cho một lễ hội ngoài trời; vừa “du xuân” vừa hành lễ…

      Vào ngày này mọi người sẽ cùng nhau “tảo mộ” quét dọn phát quang sửa sang lại cho những ngôi mộ vô chủ bị bỏ hoang chưa được chăm sóc trước đó. Rồi người ta sẽ thắp hương cắm hoa bày dọn bánh trái; cầu nguyện cho vong linh người đã khuất… Đó là nếp sống đầy lòng nhân ái vị tha; hết lòng vì nỗi khổ đau bất hạnh của người khác cho dù họ đã không còn có mặt trên cõi đời nay nữa… Ngày lễ Thanh minh thể hiện rõ nét tinh thần sống cho nhân nghĩa vì tình người mong cầu hạnh phúc niềm an lạc cho tất cả mà người xưa đã tôn trọng gìn giữ. Phan Kế Bính (1875 – 1921) trong bài “Am chúng sinh” (Đông Dương tạp chí lớp Mới – số 31 –32) đã ghi lại: “… Mỗi chỗ tha ma mộ địa có lập một cái am ba gian hoặc xây bệ lộ thiên đề ba chữ “Hàn lâm sở” (Sở rừng lạnh – nơi thờ chúng sinh) để thờ chung cả những mồ mả vô chủ gọi là am chúng sinh (…) thường chỗ am chúng sinh là Lệ đàn (thờ các chiến sĩ trận vong) là nơi rất thiêng liêng cho nên nói đến bách linh thì  nhiều người dốc lòng làm phúc (…) đi đến chỗ mộ địa trông thấy mồ mả san sát ai là không động lòng cảm thương; mà nghĩ tới mồ mả vô chủ thì lại đau đớn thay cho người nằm dưới suối vàng…”. Thi hào Nguyễn Du (1765 – 1820) đã viết nên “Chiêu hồn thập loại chúng sinh”. – một trong những kiệt tác của ông; một lần nữa làm sáng tỏ tinh thần đạo lý của dân tộc ta về tình đồng bào đồng loại với tấm lòng rộng mở khoan dung tha thiết :

                  …Hương lửa đã không nơi nương tựa

                  Hồn mồ côi lần lửa bấy niên

                  Còn chi ai khá ai hèn

                  Còn chi mà nói kẻ hiền người ngu!

                  … Thương thay cũng một kiếp người

                  Sống nhờ hàng xứ chế vùi đường quan

                  Ngàn cây nội cỏ rầu rầu

                  Nào đâu điếu tế nào đâu chưng thường…”

      Trong kho tàng văn chương bình dân chúng ta cũng thường tìm thấy những lời ca câu hát biểu lộ lòng nhân ái thật cao quý ấy:

                  Ở cho có nghĩa có nhân

                  Thương người như thể thương thân mới là…”

      Tình thương yêu sự cảm thông chia xẻ ấy còn mở rộng đến với loài vật :

                  “Trâu ơi ta bảo trâu này

                  Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta

                  Cấy cày vốn nghiệp nông gia

                  Ta đây trâu đấy – ai mà quản công

      Và cả với vật vô tri vô giác:

                 Giã ơn cái cối cái chầy…

                  Nửa đêm gà gáy có mày có tao

                  Giã ơn cái cọc cầu ao

                  Nửa đêm gà gáy có tao có mày!”.

 

      Sự hiện hữu của mỗi người luôn có tác động liên hệ trợ duyên trợ lực cho nhau chứ không thể tách rời sống riêng lẻ khép kín mà có thể tồn tại được.

      Ở quê tôi vào trước ngày lễ Thanh minh mọi người đã tự nguyện quyên góp chuẩn bị tổ chức thật chu đáo. Vào sáng sớm ngày mồng 5 tháng ba (Al) đàn ông thanh niên nam nữ đã sẵn sàng cuốc rựa xẻng… tiến lên những quả gò nghĩa trang ; nhiệt tình rẫy dọn thu quén cỏ cây rác ; bồi đắp những nấm mộ hoang bị thấp trũng xoáy lở vì lũ lụt… Mỗi ngôi mộ đều được cắm hoa thắp nhang đầy thành kính… Trong lúc ấy các bà ở đình làng lo nấu nướng chưng dọn bàn thờ bày cỗ chờ đám người đi tảo mộ về…Vị trưởng lão thay mặt cho cả xóm thắp hương khấn nguyện… Sau lễ mọi người đều vào bàn tiệc cùng nhau “ăn giỗ” không phân biệt giàu– nghèo sang- hèn… Buổi chiều và tối lại có gánh hát bội được mời sẵn nổi trống kèn bắt đầu trình diễn giúp vui cho “bách linh” và bà con… Mọi người đều cảm thấy hưng phấn gần gũi cảm thông nhau hơn… Vị trưởng lão nhân dịp này cũng đã khuyên dạy con cháu: “Đối với người chết chúng ta còn biết thương biết lo nghĩ đến thì với người còn sống chúng ta càng phải hết lòng đùm bọc giúp đỡ chia sẻ nỗi bất hạnh với họ… Sống như vậy thì mới xứng đáng là người có đạo lý nhân nghĩa…”.

 

 MANG VIÊN LONG                                                   

    

More...

MỘT TÂM HỒN LUÔN TƯƠI TRẺ Tiểu Luận MANG VIÊN LONG

By MANG VIÊN LONG

alt

MỘT TÂM HỒN LUÔN TƯƠI TRẺ(*)

Đọc " KHUNG TRỜI TUỔI THƠ "

Thơ KHÁNH LINH

 

 Bài Viết : MANG VIÊN LONG

 

 Trong mấy năm gần đây những tập thơ dành cho thiếu nhi – tuổi mới lớn hình như ngày càng ít đi. Điều này cho thấy người làm thơ không có sự quan tâm đúng mức dành cho thế hệ măng non – tương lai của đất nước.

      Tập thơ “Khung trời tuổi thơ” của Khánh Linh do Hội Liên Hiệp VHNT Phú Yên vừa cho ấn hành vào đầu tháng 07/2003 là một khơi dậy cần thiết một việc làm đáng ghi nhận.

      Nhà thơ Khánh Linh là một tác giả quen thuộc của Phú Yên và cả nước qua ba tác phẩm của anh đã được giới thiệu (“Vào cuộc hành trình” “Trên thảm xanh đời” “Hương thời gian”). Tôi lại có duyên được đọc cả ba thi phẩm trước của anh nên tiếp nhận “Khung trời tuổi thơ” như một dòng chảy liên tục một cách rất đằm thắm thú vị.

      Được đọc nhiều thơ anh tôi càng tin hơn ở cảm nhận của mình đã có từ tác phẩm đầu tay của anh hơn ba mươi năm trước: Ở anh là một tâm hồn luôn tươi trẻ chân phác yêu đời.

      Nếu không tươi trẻ – ở vào tuổi trên 60 – làm sao có được những câu thơ như :

      “… Em mặc áo mới

      Đi giữa mùa trăng

      Tiếng trống múa lân

      Vang vang ngõ xóm

      Để mùa thu sớm

      Gọi em đến trường (…)”

                  (Em đón Trung thu – tr.31)

Sự hồn nhiên chất phác thể hiện bàng bạc trong suốt 35 bài thơ của toàn tập. Ví dụ như :

      Đàn chim nho nhỏ

      Cổ quàng khăn đỏ

      Ríu rít đến trường

      Bạn mến thầy thương

      Vì chim ngoan lắm (…)”

                  (Có những đàn chim- tr. 23)

Có được bản tính “trời sinh” là hồn nhiên tươi trẻ – nên trong thơ Khánh Linh hình như người đọc chỉ gặp toàn là những câu thơ bài thơ mang lại niềm vui sống nỗi lạc quan yêu đời luôn kỳ vọng vào tương lai: Nếu có nỗi buồn nào thì đó chỉ là một áng mây – sớm tan theo chiều gió:

      Nắng lụa ngời mắt đỏ

      Lá xanh cành tháng giêng

      Nhà em vàng hoa nở

      Gởi lời chào mùa xuân (….)”

                              (Hoa xuân em tặng- tr.29)

Những câu thơ rất dễ thương gợi cảm như :

Mùa phượng hồng em đi trong nắng hạ

Tuổi mười lăm ơi cái tuổi ngọc ngà

Trang giấy trắng tím những dòng lưu bút

Hoa phượng hồng ép giữ tháng năm qua…”

                                          (Tuổi mùa hoa phượng –tr.77)

Khánh Linh đã làm thơ cho thiếu nhi ngay từ những bài thơ đầu tiên của anh được in trong sách bậc tiểu học. Từ dạo đó đến nay hình như tâm hồn anh không già tính tình anh không đổi – vẫn giản dị mộc mạc cởi mở yêu đời thương người… Bởi vậy tôi không lấy làm lạ cho đến “Khung trời tuổi thơ” anh vẫn giữ được dòng xúc cảm hồn nhiên tươi mát có khi “rất trẻ thơ” – mà khó có tác giả nào giữ lâu được.

Trong một cuộc hội thảo gần đây về tình hình viết và xuất vản sách dành cho tuổi thơ trong nhiều nguyên nhân được trình bày có cả sự nhìn nhận của vài tác giả về “Sự già cỗi của tâm hồn”! Giữ cho tâm hồn luôn trong sáng hồn nhiên gần gũi gắn bó với tuổi thơ thì mới viết nổi tác phẩm dành cho tuổi thơ. Tất cả đều có chung một nhận định : Viết cho tuổi thơ là rất khó!

Đọc “Khung trời tuổi thơ” của Khánh Linh tôi lại cảm thấy anh viết rất dễ. Tôi lại nghĩ có lẽ đây chính là sở trường của anh. Sự thành công của anh có được là nhờ sức trẻ lòng thiết tha yêu qúy tuổi thơ và sau cùng là niềm đam mê thi ca đã theo anh trong gần suốt cuộc đời…

Hãy dành một phút yên tĩnh thoải mái để đọc :

Hiền hậu nết na như “cục đất”

Là cuộc đời con gái con trai

Lại đứng thứ ba sau ma quỷ

Mộng bình thường hướng tới tương lai..

 

Chút mộng mơ ngọt ngào thời xanh tóc

Lưu bút theo em đi suốt cuộc đời

Nào cô bé học trò áo tắng

Hãy giữ trên môi rạng rỡ nụ cười

                                          (Một thời áo trắng- tr.79)

                                                                              (Tạp chí VN Phú Yên 91.2003)

MANG VIÊN LONG

(*)Khung trời tuổi thơ- Tập thơ của Khánh Linh- Hội Liên hiệp VHNT Phú Yên xuất bản 2003.

 

More...

TAY MANG KHĂN GÓI SANG SÔNG Tạp Bút MANG VIÊN LONG

By MANG VIÊN LONG

 

TAY MANG KHĂN GÓI SANG SÔNG

 T ạp B út

Mang Vi ên Long

 

( Tặng con Mang Viên Hưng Định & con dâu Nguyễn VânThành

  Nhân ngày vui 26 tháng 2 Tân Mão sắp đến…)

 

    Mùa Xuân đã được người xưa chọn làm “mùa cưới” không phải là chuyện ngẫu nhiên mà rất chí lý: Tiết Xuân ấm áp gió Xuân tươi mát vạn vật sinh sôi nẩy nở – nguồn sống dường như đang bắt đầu sau bao tháng giá rét mưa bão… Tình yêu sẽ được đơm hoa kết trái hòa hợp cùng đất trời trong những tháng ngày xuân chan hòa hương sắc và hy vọng…

     Cô gái – nàng dâu trong ca dao đã có lần tâm sự:

              “Tay mang khăn gói sang sông

              Mẹ kêu mặc mẹ thương chồng phải theo”

     Cũng có miền – câu ca là :

              “Tay mang khăn gói sang sông

              Mồ hôi ướt đẫm thương chồng phải theo

     Hay là :

              “Tay mang khăn gói sang sông

              Mẹ kêu khôn tới thương chồng khôn lui”.

     Thoạt đầu mới nghe lời ca có người nghĩ cô gái không được hiếu thảo: “Mẹ kêu mặc mẹ / Mẹ kêu khôn tới…”. Nếu nghĩ vậy là không hợp tình chưa thấu đáo có phần oan cho cô gái nọ. Thực ra việc hiếu nghĩa không phải chỉ căn cứ vào một thời điểm một giai đoạn mà phải xuyên suốt cả cuộc đời trên nhiều lãnh vực. Hơn thế thời xưa – chịu ảnh hưởng của Nho giáo người con gái luôn được khuyên “Xuất giá tòng phu phu tử tòng tử”. Tình nghĩa vợ chồng đã được xem là một “Đạo” – Đạo phu thê đạo vợ chồng. Bởi thế khi đã lập gia đình cả vợ lẫn chồng đều phải sống cho tròn đạo nghĩa bên cạnh những ân nghĩa bổn phận khác với ông bà cha mẹ dòng tộc làng xóm…

     Cũng có giây phút chạnh lòng phải ra đi phải xa gia đình thân yêu cô gái cũng đã thú nhận một cách rất chân thật dễ thương :

              “Mẹ cha bú mớm nâng niu

              Tội trời đành chịu không yêu bằng chồng

     Đó là một bản tính tự nhiên của người con gái mà cũng là lòng ước mong của ông bà cha mẹ ! “Cầu mong cho đôi trẻ yêu thương nhau sống thủy chung hạnh phúc trọn đời!”.

     Ví von đôi vợ chồng như “đôi cu cu” thật gần gũi chân xác- thật đẹp :

              “Vợ chồng như đôi cu cu

              Chồng thì đi trước vợ gật gù theo sau”.

     Được thừa hưởng một nền văn hóa cổ truyền đầy tính nhân văn cao quý; được rèn luyện bởi một nền giáo dục có truyền thống đạo lý thắm đậm tình người  - Người con gái Việt Nam đều có chung bản chất : Chân thành trong sáng trong Tình Yêu và thủy chung son sắc với gia đình.

     Trong văn chương truyền khẩu còn lưu truyền có rất nhiều câu ca bộc bạch nỗi lòng một cách hồn nhiên chân thật như thế này:

              Qua đồng ghé nón thăm đồng…

              Đồng bao nhiêu lúa thương chồng bấy nhiêu!”

     Hoặc là :

              “Chồng ta áo rách ta thương

              Chồng người điểm phấn xông hương mặc người”. 

              “Đi đâu cho thiếp đi cùng

              Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam!”.

     Tình yêu thương chân thật trong sáng đã đươc nẩy nở trong tâm hồn giản dị chân phác ; giúp cho người con gái  vượt qua mọi gian khó mọi thử thách trong cuộc sống để luôn cùng chồng chia sẻ cùng chồng xây dựng hạnh phúc :

              “Có chồng thì phải theo chồng

              Chồng đi hang rắn hang rồng cũng theo!”

              “Vì chồng nên phải gắng công

              Nào ai xương sắt da đồng chi đây!”.

     Tình yêu cao thượng chân chính thường đi đôi với sự hy sinh dâng hiến. Một nhà Văn phương Tây đã có lần phát biểu : “Không hy sinh tất cả là không yêu thương gì cả” ; rất phù hợp với tình yêu thương vô bờ của những người vợ những người Mẹ Việt Nam:

              “Vợ chồng là nghĩa già đời

               Ai ơi chớ nghĩ những lời thiệt hơn!”.

              “Ở cho chung thủy vẹn toàn

              Lên non theo dõi xuống thuyền xuống theo”

              “Đôi ta là nghĩa tào khang…

              Xuống khe bắt ốc lên ngàn hái rau!”.

              “Chàng ơi đưa gói thiếp mang

              Đưa gươm thiếp vác cho chàng đi không”.

     Gia đình là nền tảng của xã hội. Gia đình có an vui hạnh phúc – xã hội mới ổn định phồn vinh. Vai trò của người vợ người Mẹ trong gia đình là rất quan trọng trong sự nghiệp xây dựng nên một gia đình văn minh hạnh phúc… Sự thể hiện tình yêu cùng nhiệm vụ của người vợ người mẹ trong mỗi thời đại đều có tiến triển đổi thay – nhưng cái bản chất thuần khiết nguyên thủy sẽ mãi mãi không thể biến đổi: “Đó là sự chân thật trong sáng trong Tình yêu ; Sự thủy chung son sắc trong “Đạo vợ chồng; và tấm lòng hy sinh vô bờ cho gia đình…!”.  Xã hội dầu có văn minh đến đâu loài người dầu có tiến bộ đến mức độ nào thì cái “Bản chất Người” – Tấm  chân  tình  hồn  nhiên  trong  sáng  luôn được đề cao tôn trọng ngợi ca; và không ngừng phát triển…

                   “Tay mang khăn gói sang sông

                   Mồi hôi ướt đẫm thương chồng phải theo!”.

 

MANG VI ÊN LONG

More...

THƯ GIẢN CUỐI TUẦN VỚI CA KHÚC " VỀ MÁI TRƯỜNG XƯA " Của PHẠM CAO HOÀNG

By MANG VIÊN LONG

 alt

THƯ GIẢN CUÔI TUẦN 

 VỚI CA KHÚC  “ TRỞ VỀ MÁI TRƯƠNG XƯA “

 altalt

Thơ & Nhạc PHẠM CAO HOÀNG

Phối Âm & Hát :  Nguyển Trọng Khôi.

 

                Sáng thứ bảy vừa qua mở mail-thấy có thư & You Tub video gởi kèm của Nhà Thơ Phạm Cao Hoàng – mời nghe nhạc phổ thơ do chính tác giả thực hiện với giọng ca của Nguyễn Trọng Khôi…

           Đang buồn - thấy có thơ & nhạc tôi vội vào nghe …

           Bài Thơ “ Trở Về Mái Trưỡng Xưa “ ( trong tập thơ “ Mây Khói Quê Nhà “ của Anh vừa được Thư Ấn Quán xuất bản-2010) đã được chính Anh phổ thành ca khúc ( do ca sĩ Nguyễn Trọng Khôi phối âm- trình bày) được thực hiện với You Tub Video công phu - mỹ thuật.

           Hình ảnh minh họa cho ca khúc là những cảnh đẹp quê huơng một thời Anh đã gắn bó –Phan Thiết xưa – Lâm Đồng nọ - Tuy Hòa một thuở - đã làm tăng thêm rất nhiều cho xúc cảm  của người nghe làm phong phú cho từng lời thơ như lời thì thầm tâm sự và ghi đậm dấu ấn khó nguôi theo từng lời ca tha thiết thâm trầm dịu êm như dòng chảy của thời gian đang lờ lửng…

           Tôi nghe Nguyễn Trọng Khôi hát mà cứ hình dung ra chính PCH đang đếm bước - từng bước  chầm chậm thong dong – lầm lũi trên con đường quê ngày nào để tìm về mái trường xưa- một thời thơ trẻ…

               chiều nay ghé thăm trường cũ

                 nép mình bên gốc phượng xưa

                 chợt nghe trăm ngàn thương nhớ

                 hình như thu đã sang mùa …

            Hơi nhạc trong trẻo tiếng đàn  bay bổng nhẹ nhàng - như la đà chập chờn theo từng bước chân nhẹ tênh của người học trò cũ – đã kinh qua bao tháng năm thăng trầm - lòng bỗng rộn lên nỗi nhớ xót xa về  mái trường xưa một thời đã ghi dấu bao kỷ niệm mộng mơ không bao giờ phai mờ…Chính PCH đã gần 40 năm trong nghề dạy học- từ miền duyên hải dào dạt sóng biển PhanThiết đến  chốn núi rừng thầm lặng mênh mông Lâm Đồng đã phả vào thơ vào nhạc cung bậc rất riêng  nên Thơ & Nhạc thật tròn đầy cảm xúc…

            tìm lại tuổi thơ chốn này

               lần theo những tháng ngày qua

               lần theo những dòng kỷ niệm

               tuổi thơ và nhũng nụ hoa…

           Tiếng hát thiết tha trầm tĩnh- có lúc như réo gọi – gợi nhớ đến nao lòng :

“ Mái trường xưa ”  đã trở nên là mái ấm cho bao thế hệ trong những tháng năm thơ dại tràn đây mộng mơ dạt dào tình cảm thương yêu…Chính vì vậy lời thơ & tiếng hát đã dễ bắt gặp được sự đồng cảm của bao người…

            chiều nay ghé thăm trường cũ

               cây bàng xưa vẫn còn đây

               hỏi thăm những người thuở ấy

               bạn tôi nay ở phương nào…

 

             tìm lại người xưa chốn này

               thầy ơi con đã về đây

               ai còn ai đi ai nhớ ?

               cuối trời hiu hắt mây bay…

           Bài hát được vang lên – như giữa khoảng không hiu quạnh của ngôi trường xưa vào thu  lạnh vắng bóng người. Giữa sóng biển mênh mông. Giữa núi rừng im vắng. Giữa phố xưa thân thương. Và chỉ còn lại bóng dáng liêu xiêu của người học trò cũ đang đắm mình trong nhớ thương tiếc nuối thời quá vãng - dù biết rằng tất cả đã trôi xa…

             chiều nay ghé thăm trường cũ

               nghe mùa thu hát ngoài kia

               chợt nghe trong lòng man mác

               những ngày thơ ấu xa xưa…”

          Tiếng hát cứ dần xa dần xa – như bay lạc vào giữa trời thu biền biệt!

Hình ảnh “ mái trường xưa” - lạ thay lại hiện lên thật rõ ràng trong trí nhớ của tôi- dù đã hơn nửa thế kỷ vắng Thầy xa bạn…

             “ chiều nay ghé thăm trường cũ

              nghe mùa thu hát ngoài kia

              chợt nghe trong lòng man mác

              những ngày thơ ấu xa xưa…”

 

          Cám ơn Nhà giáo & Nhà thơ Phạm Cao Hoàng đã gởi  “ món quà “ thật tuyệt trong lúc đang xa…

               

  Quê Nhà một sáng ngày cuối tuần

13 tháng 3 / 2011

MANG VIÊN LONG

 

 

More...

ĐÊM NGUYÊN TIÊU - NGÀY THƠ VN Ở AN NHƠN / Trần Long Thạch ghi

By MANG VIÊN LONG


 

      Đ Ê M  N G U YÊ N  T I Ê U    A N  N H Ơ N

                 NGÀY THƠ VN LẦN THỨ IX

                                   2011

                                      @



        Vào lúc 20 giờ ngày 16 tháng 2 năm 2011 - tức đêm 14 tháng

Giêng Tân Mão-tại Thư viên huyện An Nhơn ; Hội Văn Học Nghẹ Thuật

An Nhơn & Trung Tâm VHTT-TT&DL An Nhơn- đã tô chức đêm Thơ Nhạc để đón chào Ngày Thơ VN và mừng XuânTân Mão...



        Tham dự buổi sinh hoạt gồm các đoàn thể ban ngành trong Huyện- anh chị em Hội Viên hội VHNT/ AN đại biểu Hội VHNT BĐ Đài phát thanh truyên hình BĐ thành phố Qui Nhơn    các huyện Bạn như Tuy Phứoc Tây Sơn Phù Cát...

         Nhà văn Trần Quang Lộc đã thay mặt Hội VHNT /BĐ tặng lẳng hoa kỷ niệm cho Hội VHNT/ AN ...

         Đài phát thanh truyền hình Bình Định cũng đã quan tâm đến ghi hình/ đưa tin đêm Thơ...



        Chúng tôi nhận thấy có các nhà thơ nhà văn nhà báo nhạc sĩ : Mai Thìn Trần Quang Khanh Trần Quang Lộc Đặng Quốc Khánh Quốc Hùng Lê Bá Duy Trần  Hoa Khá Nguyễn Như Tuấn Đặng Thiên Sơn Đinh Hà Triều Phú Phong Nguyễn Tường Tri Trình Ngọc Chương Nguyễn Chí Dũng Nguyễn Thị Phụng Phan Phú Sơn Phan Thu Hương Nguyễn Thượng Trí Hồ Thế Phất Phạm Vân Hiền Trịnh Hoài Linh Đào Viết Bủu Trường Văn Sơn Hải Lãng Tử  Vũ Hạ Bùi Văn Thọ Mộng Nam  Trúc Lập Hà Nguyên Nguyễn Minh Quang Nguyễn Hoàn Mang Viên Long (...) cùng hiện diện trong đêm Thơ...



         Nhà Thơ Phạm Văn Phương dẫn chương trình đêm sinh hoạt.

         Sau lời chào mừng đêm Thơ hưởng ứng Ngày Thơ VN và quý thi văn hữu của Lâm Huy Ánh - thay mặt BTC đêm Thơ đã dược chính thức khai mạc...

         Mở đầu đêm Thơ nghệ sĩ Phạm Hùng đã diễn ngâm bài Thơ Nguyên Tiêu của Bác Hồ đã được viết vào Đêm Nguyên Tiêu Tết Mậu Tý ( 1948 ) tại chiến khu Việt Bắc ...





         Tiếp theo là phần trình bày Thơ của các Tác giả. Những bản nhạc được phổ từ Thơ và những bài hát thời danh đã được các cộng tác viên của TTVH trình bày rất ấn tượng hấp dẫn.

         Quan khách tham dự có thể vừa nhâm nhi ly rượu " Lão Tửu Bàu Đá " ( của Ns/nhiếp ảnh HN gởi tặng)- vừa thưởng thức Thơ-Nhạc- trong không khí ấm áp thân tình nhân ngày đầu Xuân được gặp lại...

         Đêm Thơ Chào Mừng Nguyên Tiêu- Ngày Thơ VN tại An Nhơn đã được khép lại sau bản nhạc " Thuyền Viễn Xứ " của Nhạc sĩ Phạm Duy- do Đăng Dũng trình bày...

Sau đây xin ghi lại vài tấm ảnh kỷ niêm:









TRẦN LONG THẠCH Ghi tin.

HÀ NGUYÊN Ghi ảnh.

More...

LỜI CHÚC MỪNG NHÂN NGÀY THƠ VIỆT NAM / Mang Viên Long

By MANG VIÊN LONG


 
 

NHÂN NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN THỨ IX

                     NGUYÊN TIÊU XUÂN TÂN MÃO

                                                                         2011
 

                           CHÂN THÀNH CẦU CHÚC :

                       

                                    Q U Í  N H À  T H Ơ

                     TRONG NƯỚC VÀ NƯỚC NGOÀI

                            @ SỨC KHỎE TĂNG TRƯỞNG

                            @ SÁNG TẠO SIÊU VIỆT

                            @ HIẾN DÂNG NHIIÈU TÁC PHẨM

                                        TÂM HUYẾT CHO ĐỜI...



  NAM QUỐC SƠN HÀ

( Lý Thường Kiệt 1019 - 1105 )
 
 

Bản chuẩn

Nguyên bản Hán Văn:

南國山河

Bản phiên âm Hán-Việt:

Nam quốc sơn hà

Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Bản dịch thơ:

Sông núi nước Nam

Sông núi nước Nam vua Nam ở

Rành rành định phận tại sách Trời.

Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm

Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.

[sửa] Dị bản khác

Phiên âm Hán - Việt:

Nam quốc sơn hà

Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Hoàng Thiên dĩ định tại Thiên thư

Như hà Bắc lỗ lai xâm phạm

Bạch nhận Thiên hành phá trúc dư

Bản dịch thơ:

Sông núi nước Nam

Sông núi nước Nam vua Nam ngự

Sách Trời định phận rõ non sông

Cớ sao giặc Bắc sang xâm phạm

Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.

Bản chuẩn

Nguyên bản Hán Văn:

南國山河

Bản phiên âm Hán-Việt:

Nam quốc sơn hà

Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Bản dịch thơ:

Sông núi nước Nam

Sông núi nước Nam vua Nam ở

Rành rành định phận tại sách Trời.

Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm

Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.

[sửa] Dị bản khác

Phiên âm Hán - Việt:

Nam quốc sơn hà

Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Hoàng Thiên dĩ định tại Thiên thư

Như hà Bắc lỗ lai xâm phạm

Bạch nhận Thiên hành phá trúc dư

Bản dịch thơ:

Sông núi nước Nam

Sông núi nước Nam vua Nam ngự

Sách Trời định phận rõ non sông

Cớ sao giặc Bắc sang xâm phạm

Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.


Nguồn Gốc Bài Thơ Lịch Sử " Nam Quốc Sơn Hà "
        

Theo giả thiết thứ nhất

Sông Như Nguyệt

Bài chi tiết: Trận Như Nguyệt

Năm 1077 hơn 300000 quân nhà Tống (Trung Quốc) do Quách Quỳ chỉ huy xâm lược Đại Việt (tên nước Việt Nam thời đó). Lý Thường Kiệt lập phòng tuyến tại sông Như Nguyệt (sông Cầu) để chặn địch. Quân của Quách Quỳ đánh đến sông Như Nguyệt thì bị chặn. Nhiều trận quyết chiến ác liệt đã xảy ra tại đây nhưng quân Tống k hông sao vượt được phòng tuyến Như Nguyệt đành đóng trại chờ viện binh. Đang đêm Lý Thường Kiệt cho người vào đền thờ Trương Hống Trương Hát ở phía nam bờ sông Như Nguyệt giả làm thần đọc vang bài thơ trên. Nhờ thế tinh thần binh sĩ lên rất cao. Lý Thường Kiệt liền cho quân vượt sông tổ chức một trận quyết chiến đánh thẳng vào trại giặc. Phần vì bất ngờ phần vì sĩ khí quân Đại Việt đang lên quân Tống chống đỡ yếu ớt số bị chết bị thương đã hơn quá nửa. Lý Thường Kiệt liền cho người sang nghị hòa mở đường cho quân Tống rút quân về nước giữ vững bờ cõi nước Đại Việt (Việt Nam).

[sửa] Theo giả thiết thứ hai

Bài chi tiết: Chiến tranh Tống - Việt 981

Năm 981 nhân khi cha con vua Đinh Tiên Hoàng vừa bị hại vua mới là Đinh Toàn còn nhỏ trong nước Đại Cồ Việt có nội loạn (Đinh Điền Nguyễn Bặc nổi dậy chống Lê Hoàn) nhà Tống phát quân xâm lược. Lê Hoàn đã sai người ngâm bài thơ trên để khích lệ tướng sĩ và uy hiếp tinh thần quân Tống [3]. Bằng những trận đánh quyết định ở sông Bạch Đằng Tây Kết Lê Hoàn chém được tướng nhà Tống là Hầu Nhân Bảo bắt sống Triệu Phụng Huân quân Tống thua to chạy về nước.

Các nhà nghiên cứu gần đây thống nhất quan điểm Nam quốc sơn hà là bài thơ thần xuất hiện dưới thời Lê Đại Hành.[4]

          

More...

THĂM XUÂN NÓI CHUYỆN...THƠ! Tạp Bút MANG VIÊN LONG

By MANG VIÊN LONG


 
 

T H Ă M  X U Â N N Ó I  C H U Y Ệ  N . . . T H Ơ !

Tạp Bút

Mang Viên Long



Mang Viên Long và chai " Lão Tửu Bàu Đá "
(Ảnh : Nhà thơ/ Ns nhiếp ảnh Trân Hoa Khá )

      
Xuân về - Tết đến tôi được thư thả mấy hôm. Nhưng trong " mấy hôm  ở không "  ấy lại phải " nằm nhà " hết ba hôm bởi - theo tục lệ - tôi không dám suồng sả đến " xông đất " nhà ai sớm bởi biết " cái số " mình không bao giờ được giàu sang vinh hiển - ngại sẽ làm phiền cho gia chủ cả năm chăng?

         Ba ngày đầu năm mới - ngưởi ta thường chờ đón người có tuổi hạp với gia chủ - chờ đón người quyền quý hay mong đón người có cái tên đẹp! ( như : Hưng / Thịnh / Vượng / Sang / Quý / Mỹ / Phú...). Tên tôi không đẹp-cũng không đến nỗi xấu - nhưng lại vướng số " tam tai / sao hạn xấu "- nên nghĩ phải từ từ sẽ lần luợt đi thăm bằng hữu vì ...mùa Xuân ít ra cũng phải qua Nguyên Tiêu!

         Tôi cẩn thận ghi tên những vị nên đến thăm để tránh " thiếu sót " như những năm trước. Ưu tiên là tên những ông bạn mà tôi đã " hứa hẹn trong năm " ( rằng Tết dù thế nào cũng sẽ đến thăm để được cụng ly !) - người đứng đầu danh sách là ông bạn vong niên năm nay đã 80 tuổi! Đúng ra ông là bạn của người anh cả  tôi - nhưng khi có dịp xuống phố ông thường ghé thăm - nên tôi trở thành " bạn nhỏ " của ông!

         Nhà ông ở cách thị xã khoảng 15 cây số- vùng ngoại ô yên tĩnh xanh mát! Khi vừa trông thấy tôi quành xe vào ngõ - ông đã bước ra sân - tuơi cuời : " Năm nay chắc vợ chồng tôi làm ăn khá lắm đây!  Rồng đến nhà tôm sớm vậy? ".  Sau thủ tục thăm viếng chúc Tết vợ chồng ông và các con cháu ( ông có 7 con - 5 trai/ 2 gái - cháu chắt nội ngoại tổng cộng là 20 ).

         Vừa rót đầy ly rượu " Lão Tửu Bàu Đá " - Ông cười hớn hở: " Mấy cái Tết hứa suông  rồi năm nay chú mới đến nhà thăm tôi - vợ chồng tôi rất cảm ơn - để làm quà Xuân cho chú - hôm nay tôi đọc cho chú nghe một bài thơ...".

          Nghe sẽ  được thưởng thức thơ - tôi cầm ly ruợu lên nhấm nháp một chút để có " khí thế " mà nghe  : " Anh vẫn thường làm thơ sao  ? ".

         Ông giải thích : " Thỉnh thoảng thôi chú à! Ở quê buồn - con cháu ở xa còn lại hai vợ chồng già - tôi cũng " đối cảnh sanh tình " - làm thơ cho vui vậy thôi! " . Ông uống cạn ly rượu - tiếp : " Người xưa có câu  : " Thơ dĩ ngôn chí - ca dĩ đàm tình " mà chú? ".

          Tôi cảm thấy thú vị - bởi không ngờ thăm Xuân lại được nghe thơ ( và có đủ trà ngon- rượu quý bánh mứt đầy đủ )- Tôi nhìn ông - cuời : " Vậy anh đọc cho nghe một bài thơ nào đi! ".

          Ông không đọc vội mà  tâm sự : " Tôi làm thơ thường chỉ để cho mình đọc giải khuây - đôi lúc vui lại gọi vợ đến nghe . Bà ấy nghe xong không khen - cũng chẳng chê mà chỉ tủm tỉm cười thôi chú à! " .

•-         Cười vậy là khen rồi ! Hiếm có  người vợ nào " chịu khó " lắng nghe thơ của chồng mà anh! - Tôi tiếp lời ông.

•-         Đúng đấy! Tôi nhìn thấy trên nụ cười của bà một niềm vui mới nhiều lúc rất duyên dáng như thuở mới yêu thương nhau nũa!.

•-         Anh thật diễm phúc...

           Ông lại chiêm thêm ruợu vào hai ly - ngẩng lên nhìn tôi:

•-         Lát nữa tôi sẽ dưa cho chú xem cả tập thơ tôi đã ghi lại trong mấy chục năm . Có một số bài tôi đã gởi cho con cháu đọc. Một số bạn già đến đọc  chơi  rồi chép lại để làm kỷ niệm. Nhưng bây giờ tôi chỉ đọc cho chú nghe bài tứ tuyệt lục bát này nhé?

                         " Làm Thơ làm thở làm Thơ...

                        Làm Thơ thở thì làm cho vui!

                             Làm Thơ làm thợ xin lui...

                        Làm Thơ làm thợ lui cui - nghĩ buồn! "

             Tôi nhìn thấy nụ cười của người vợ ông vừa bước lên phòng khách để pha thêm trà. Tôi nghĩ đến ba chữ " Thơ / thở / thợ " dược ông lập lại mà cảm thấy được cái "chí " cái " quan điểm " khi đặt bút làm thơ của ông. Tôi đang suy nghĩ về " phong cách thơ  " - thì ông đã bước lại bàn viết lấy tập vở dày trao cho tôi : " Đây chú lướt qua xem tôi làm thơ có đọc đuợc không? ".

              Tôi trân trọng đón tập thơ - giở từng trang vở viết tay - chũ nắn nót chân phương -  đẹp. Tôi đã đọc : " Nhớ bạn hiền phương xa / Thơ tặng vợ / Quà cho cháu nội /  Sinh nhật nghĩ lại đời mình /  Chiều quê một mình / Đón trăng Nguyên Tiêu ở hiên nhà   / Thương Nhớ Người Xưa v v v"- Chỉ lướt qua mấy bài thơ ấy - tôi đã có cảm nhận : Thơ ông quả là hơi thở là nhịp đập của trái tim là xúc cảm chân thành sâu lắng của đời ông ! Nó tự nhiên trong sáng giản dị mà  đầy trải nghiệm sâu sắc ! Đọc thơ tôi hiểu thêm nỗi ưu tư niềm an ủi và sự kỳ vọng của ông dành cho  vợ con bằng hữu và quê nhà. Trong thơ ông không có " triết lý  ba xu " càng không có " lý luận ba hoa " để tự khoe . Tôi rất ngạc nhiên - một con người sống lặng lẽ ở miền quê xa đã  " gần đất xa trời " mà vẫn còn yêu quý Thơ đến với từng trang thơ một cách trân trọng và nhiệt tình!  Thơ quả là mầu nhiệm biết bao! Tôi chợt liên tưởng đến mấy bài thơ đã đọc được đâu đó  chỉ là sự gia công nặn chữ ráp vần - sáo rổng cứng đơ vô nghĩa lại không có mảy may xúc cảm chân thật nào!  Ấy vậy mà nghe nói họ không hề "chịu " thơ ai - ngoài thơ của mình! Ai đó có nói đùa :" Mấy ông nhà thơ kiểu ấy mỗi ông là một ông trời con mà! "

              Liếc nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ  rồi mà " chương trình "  thăm Xuân buổi sáng của tôi còn đến 5 người bạn nữa - tôi châm một điếu thuốc uống một tách trà - cười thân tình : " Tôi rất vui được đọc qua tập thơ của anh. Hôm nào có dịp - tôi xin mượn tập thơ đọc tiếp nhé? Anh đã cho tôi một buổi sáng Xuân thật đầm ấm! ".

             Ông dưa tay có ý ngăn chưa cho tôi rút lui. Giọng vui vẻ: " Chú cũng phải đọc cho tôi nghe một bài đi chứ? ".

             - Tôi cũng muốn lắm nhưng ngặt nỗi tôi " không biết làm thơ " anh à! - Tôi cười. Chẳng thà mình nói thật lòng với nhau anh thông cảm!

             -  Mấy ông bạn già của tôi thường nói chơi - dạo này ra khỏi ngỏ - đã gặp... nhà thơ rồi ! Sao chú không ...làm thơ cho vui?

             Chỉ còn có một con đường để có thể chào từ giả êm thắm  là phải đọc " cái gì " đó  cho ông để  " đáp lại " tấm chân tình của ông đã dành cho mình - tôi nói : " Thơ vui thì được! Anh nghe qua rồi bỏ nhé? ".

•-         Được rồi! Chú đọc đi...

             Tôi chậm rải nhớ lại  " bài thơ " không hề viết lên giấy- chỉ ngẩu hứng đọc cho một người bạn văn phương xa nghe chơi khi  anh ta ghé thăm cách nay đã hơn hai chục năm rồi :

              " Chữ Thơ chữ thợ một vần...

              Làm Thơ làm thợ - ta mần cả hai!

                  Làm thợ thì để sinh nhai

              Làm Thơ thì để ...lai rai đỡ buồn! "

           Ông dứng dậy vỗ vào vai tôi : "  Chú rất giống tôi! "

           Hà hà hà...

Mồng 8 Tết Tân Mão

MANG VIÊN LONG

    

More...

ĐÊM GẶP MẶT CUỐI NĂM 2010 CỦA CUONGDEQUINHON WEBSITE

By MANG VIÊN LONG


 
 

ĐÊM GẶP MẶT CUỐI NĂM 2010

Cươngdequynhon Website

         M Ộ T  Đ Ê M  T H Ú  V Ị . . .

         Tạp Bút

          Mang Viên Long

 v

         

Trưa ngày 28 tháng 12 / 2010- " Anh Sáu Quinhon " từ Saigon gọi ra báo tin về đêm gặp gỡ cùng quý thân hữu của trang cuongdequinhon và mời tôi cố gắng tham dự ...Nghe nói-đã thấy vui nhưng ngặt nỗi từ An Nhơn lái honda chạy xuống Quinhơn rồi chạy về trong đêm mưa lất phất-nhất là cái lạnh vẫn còn rần rật đất trời-tôi hơi do dự.

          Về đến Qui Nhơn " anh Sáu" lại gọi nhắc nhở. Sống trong cái thị trần buồn hiu này-nhất là về đêm mới 9 giờ đã vắng hoe tôi rất thích được "rong chơi" cùng quý bạn cuơngde thân yêu ngày nào-nhất là được gặp măt quý bạn văn mà bấy lâu chỉ được " văn kỳ thanh" mà " bất kiến kỳ hình"-nên tôi đã "mời " nhà giáo-nhà thơ Phạm Văn Phương cùng đi cho đông vui. ( xin mở ngoặc nói thêm một chút : PVP rất dễ thương thơ hay-mà rất chí tình-đi đâu tôi và P cũng đều cùng đi-như bóng với hình)..

          Khởi hành từ An Nhơn vào lúc 5 giờ 30-PVP làm tài lái xe chở tôi. Trước N Q Hiển (anh Sáu quinhon-đó mà)-ngườii chủ trưong chăm sóc-nuôi dưỡng cuongdequinhon sắp đạt 1 triệu luợt người xem trong thời gian chưa tròn năm- đã nhắc là đúng 7giò 30 sẽ bắt đầu. Trên đường về gần đến Qui Nhơn Hiển gọi thông báo tiếp  " dịa điểm" buổi sinh hoạt " bỏ túi" là Quán Café Gia Nguyễn 54-An Duơng Vương..

          Chúng tôi là người có mặt sớm nhất từ lúc 7 giò. Sau đó một chút NQ Hiển lò dò đến. Hiển gọi tiếp cho vài người bạn văn thân hữu để mời dự-và nhắc nhở qúy  vị đã được thông báo trước. Nhà Thơ Trần Viết Dũng từ Tây Sơn cùng phu nhân đến Qui Nhơn sớm. nhưng còn  " chạy lòng vòng/ nhắc nhở- triệu tập thêm " quý " bông hoa biết nói " của buổi gặp gỡ ( cũng là của cuongdequinhơn.com.)

           Đúng 7 giờ 45-hầu như căn phòng dành riêng cho cuộc tao ngộ cuối năm đã được sum họp đầy đủ. Dù bên ngoài trời vẫn se lạnh nhưng trong căn phòng xinh xắn trang nhã của Gia Nguyễn  ( mà chủ nhân chính là  người thơ Lâm Cẩm Ái - biệt danh " bà giakhoua " đó mà) dành cho Cuongdequinhon thật ấm áp rộn rã tiếng nói cười.

            Tôi được gặp lại các bạn văn ở Qui nhơn như : Huỳnh Kim Bửu Trần Quang Khanh Nguyễn Huy Nguyến Đính Sinh Nguyễn Hữu Thuần Nguyễn Thanh Xuân   Trần Hà Nam Quốc Tuyên...

            MC Trần Viết Dũng giới thiệu " những bông hoa " của buổi gặp gỡ ( cùng nick-name trên cuongdequinhon)-gồm  có : Huỳnh Mộng Vân ( Tư Nhiều Chiện )/ Đào Thanh Hòa ( Sút Cùi Bắp )/ Trần KimThanh ( Phàn Lê Huê)/ Lâm Cẩm Ái (Bà Già Khó Ưa )/ Diệp Kim Chi ( My Cay )Thu Thủy (Măng Non)/ Đoàn Kim Thanh/ Thanh Hiền ( Ankhê) / Diễm Kiều...

            Quý Bạn : Ngô Quang Dũng ( Tú Tàng)/  Trần Cát Lâm/  (...)

            Có một điều tôi hơi " thắc mắc" và hỏi nhỏ cùng Sáu Quinhon rằng-"Tại sao các bông hoa biết nói xinh đẹp-thơ hay thế kia mà lại " chọn" biệt danh..." ấn tuợng" vậy? ".Anh Sáu chỉ cuời.

            Sau lời giới thiếu đầy tính " nghệ sĩ " ( và hào hoa ) của MC Trần Viết Dũng- Anh Sáu Quinhon dược mời để " có đôi lời tâm tình cùng thân hữu cuongdequinhon nhân đêm gặp mặt cuốii năm 2010-chờ đón năm mới 2011".  Anh Sáu tường trình sơ luợt quá trình phát triển nuôi duỡng đi lên của cuongdequinhon-phần lớn là nhờ vào sự cọng tác nhiệt tình của anh chị em cầm bút -quý thân hữu trong và ngoài nước. Trong vài ngày đến số lượt người truy cập sẽ lên con số tròn 1 triệu! Ngày ấy-cuongdequinhon sẽ tổ chức một đêm sinh hoạt chia vui!

            Được MC " lưu ý" gọi tên tôi cũng đã bày tỏ đôi điều về nội dung cuongdequinhon sự phát triển nhanh chóng rất đáng trân trọng-mà người " cầm trịch " chịu khó nhất là anh Sáu Quinhon- bày tỏ tình cảm hân hoan được gặp mặt quý thân hữu mà trước đây chỉ biết qua bài viết các  comments    ống a lô...

            Anh Sáu đã thay mặt tất cả- gởi lời chúc mừng Năm Mới đến quý thân hữu và gia đình và " mở nắp lon Heiniken" để bắt đầu cho  cuộc chuyện trò rôm rả và các tiết mục văn nghệ " cây nhà lá vườn" rất  hấp dẫn và vui nhộn. Các " ca sĩ cây nhà " như Trần Viết Dũng Trần Kim Thanh Kim Chi Nguyễn Hữu Thuần Quốc Tuyên Thu Thủy Lâm Cẩm Ai  (...) lần lượt trình bày các ca khúc thời danh của Trịnh Công Sơn Lê Uyên Phương Vũ Thành An (...) được nhiều tràng vỗ tay tán thưởng khen tặng. Hóa ra các nhà văn-nhà thơ- nhà giáo -nhạc sĩ ấy còn là " ca sĩ dấu nghê " nữa! Tôi cũng đã " tranh thủ " đến  gặp từng bạn văn để dược cụng ly thật sự ( trước đây chúng tôi chỉ "cụng ly từ xa" thôi !). Lúc này-số người đến tham dự đã lên đến con số trên 40 người!

            Đang xen giữa các tiết mục " ngâm thơ/ ca hát"-là phát biểu của quý thân hữu đã từng nặng lòng với cuongdequinhon như Huỳnh Kim Bửu Trấn Quang Khanh Trần Hà Nam Nguyễn Thanh Xuân Nguyễn Huy Nguyễn Hữu Thuần Nguyễn Đính Sinh...Tất cả đều tỏ ra rất phấn khởi trước sự phát triển phong phú năng động của cuongdequinhon. Cùng tin tưởng và  hy vọng trong tuơng lai không xa cuongdequinhon sẽ là tiếng nói chung không những của cựu học sinh cuơngde mà là của học sinh  Bình Định- của tuổi trẻ khắp nơi-trong và ngoài nước...

              Trước khi các giọng ca " cây nhà "  tiếp tục  " lên sân khấu theo lời quyến dụ của MC ". Ánh Sáu Quinhon  dành mấy phút giới thiệu quả bánh kem  " Mừng Năm Mới Cuongdequinhon" của ba thân hữu kỳ cựu của cuongdequinhon từ phương xa gởi về  chia sẻ cùng anh em niềm vui cuối năm ở quê nhà. Đó là  " ba chàng ngự Lâm Pháo Thủ" : Hoài Văn/ Mỹ Thắng/ và Tạ Chí Thân . Tuy tôi không  ở lại đến phút cuối để được ăn bánh kem ( và Heiniken. chả cá/ món chiên xào trái cây bánh kẹo còn nhiều)-nhưng chỉ nhìn- tôi cũng  đã cảm nhận được niềm vui dào dạt từ những tấm chân tình góp lại từ phương xa luôn hướng về Quê Nhà và bằng hữu -thật đáng trân trọng và tự hào!

               Tôi và PVP đã xin phép tất cả dược  chia tay sớm bởi đường về  "    mưa đang giăng giăng -tối thui và lạnh lẽo". Rời khỏi căn phóng ấm áp ấy mà lòng tôi vẫn còn  rộn ràng bao  xúc cảm- vừa ngậm ngùi vừa hân hoan. Tôi thầm nghĩ : " Thêm một đêm thú vị hiếm có trong đời! Thêm một kỷ niệm tuyệt vời trong cuộc sống gian truân ! Xin  cám ơn nghĩa tình Cuongdequinhon !"

AnNhơn đêm 01 tháng 01 /2011

MANG VIÊN LONG

More...

CHÚC MỪNG GIÁNG SINH & NĂM MỚI....

By MANG VIÊN LONG



 

C H Ú C  M Ừ N G  G I Á N G  S I N H

                       &   N Ă M  M Ớ I   2 0 1 1



           Nhân mùa Giáng Sinh & Năm Mới:

           THÂN CHÚC QUÝ THÂN HỮU BẠN ĐỌC;

              A N  V U I   &  H Ạ N H  P H Ú C


 Mang Viên Long

 

T H Ơ  C U  Ố I  N Ă M



Hoàng Lộc
 

anh sống một nơi không gió mùa đông bắc                      
không còn nghe ai hỏi chuyện trăng tàn

chẳng bụi chuối sau hè bờ tre trước ngõ

tháng tận năm cùng trắng mắt đồng hương


dẫu chiếc xe đưa mười mấy chục dặm đường
anh cũng chưa ra khỏi vòng phố lạ
làm một người đi mà lòng kẻ ở
tờ lịch phiêu bồng chưng hửng mùa xuân


em bên quê anh bên trời đã lạc
lạc cõi nào nửa cuối phần tóc xanh
cánh dơi nhỏ bay qua đời khuya khoắc
vách đá hoa cương từng rớm lệ Ngũ Hành


có chiếc tượng hồn sau vuông cửa sổ
cứ thâm đêm nỗi nhớ gửi trong chiều
anh cuối năm ngõ ngàng ly rượu gạo
rượu với người cùng nhẵn mặt đìu hiu


tình mãi buộc hiên sân mà thân hoài trôi nổi
để khi không chừng mỏi cái giang hồ
biết em hỏi giao thừa sao vầng trăng biệt xứ
rồi chong đèn chép lại những câu thơ ...

hoàng lộc 

More...