TRANG THƠ TÌNH MÙA XUÂN Nhiều Tác Giả

Tuesday, 2nd February 2010



 

T R A N G  T H Ơ  T Ì N H  M Ù A  X U Â N



Nhiều Tác Giả :  TRẦN HUIỀN ÂN &   HOÀNG LỘC & LINH PHƯƠNG &

HY VĂN & TIẾN THẢO& VŨ MIÊN THẢO



EM TRONG LÒNG TA

Trần Hiền Ân



Vì bông vạn thọ

Sắc nắng thêm vàng

Vì lời em gọi

Mà mùa xuân sang


Vì cành trắc bá

Da trời thêm xanh

Vì đôi mắt biếc

Hạt sương long lanh


Vì môi em thắm

Màu mây ửng hồng

Vì em soi bóng

Suối nước ngời trong


Ta về xóm nhỏ

Bước chân bình yên

Hàng cau trước ngõ

Nửa vầng trăng nghiêng


Con dường phương thảo

Giọt rượu hoàng hoa

Em cười mộng ảo

Như gần như xa

THÂ

NỔI CHÌM HẠT LỆ


Hoàng Lộc



hạt lệ ta hạt lệ người

kể như đã thấm vào nơi tuyệt tình ?

hạt lệ em hạt lệ mình

có khi rớt ở biển xanh mất rồi ?

em từng khóc giữa ngày vui

giữa đêm trăng khuyết giữa lời thơ xưa ?

ta từng khóc với thờ ơ

với em - bất tận cõi bờ thời gian...

em bưng hạt lệ lên ngàn

để xin hoá thạch đầu non một đời ?

ta cầm hạt lệ về khơi

chìm tan với biển quên trời phù vân ?

sao không úp hạt lệ gần

lên vai nhau khóc một lần rồi thôi ?

HL



NGUYÊN ĐÁN

Linh Phương

Tặng em Dạ Hương



Tháng giêng hoa vàng đón tết

Phố phường chạm ngách mùa xuân

Giao thừa ngủ quên nằm mộng

Sớm mai rát ngực dậy thì


Em gõ vào tim anh nhé !

Nốt nhạc của ngày vui xưa

Đỡ đau tình người năm cũ

Buồn rơi theo tiếng nguyệt cầm


Xanh non lộc biếc nhú mầm

Rót mật mềm môi con gái

Nụ hôn đầu tiên khờ dại

Hồn như bị bỏ bùa mê


Trăm năm thương mãi câu Kiều

Cứa lòng nhớ hoài đôi mắt

Long lanh liếc ngang- liếc dọc

Càn khôn nghiêng ngã dưới chân


Tháng giêng em về quê hương

Cùng anh têm trầu cánh phượng

Cau sáu bửa đôi thêm nồng

Trong veo đất trời nguyên đán


LP


MỘT THOÁNG XUÂN VIỄN XỨ

Huy Văn


                       

Dù bể dâu cuốn đời gìông bão
Vẫn nhớ hoài suối tóc vờn bay
Em về giữa không gian huyền ảo
Dáng chiêm bao, kỷ niệm tràn đầỵ

Nhớ Em thuở môi cười, mắt biếc
Tình hồng đan tay dệt ước mơ
Giữa bấp bênh của thời kiếp nạn
Tình đơn sơ mà đẹp không ngờ !

Nắng đọng trên tóc Em lóng lánh
Đường đan tay cây lá trở mình
Ong bướm cũng vì Xuân nâng cánh
Mênh mang hồn ngập bóng hoa xinh.

Thoáng về trong giấc xuân viễn xứ
Là mắt Em man mác sương đơì
Mảnh khảnh bay trên đôi cánh áo
Là mây trơì trầm bổng ngàn khơi

Thầm thì giữa âm vang mộng mị
Là lơì tim nồng ấm, dịu dàng
Hồn mở ngỏ, tình Em khải thị
Trên cành xuân, lộc biếc miên man.

Lung linh kỷ niệm về trong mộng
Xuân lòng vừa nở đoá nghinh tân
Đêm trở giấc riêng mình đối bóng
Nhớ Xuân xa,
thoáng hiện mơ gần.

HV


ĐƯỜNG VỀ

Tiến Thảo



Đã ở trời Tây xa vạn dặm

Mà khi Tết đến củng mong về

Mới biết ly hương không ly tổ

Nỗi lòng đau đáu một miền quê.


Bởi trót sinh từ dòng giống Việt

Mang hồn chim Lạc cứ bay vòng

Sông núi chập chùng trong huyết quản

Tình nhà nợ nước ngọn đèn chong


Lắm lúc xứ người đêm lạnh giá

Tuyết rơi trắng xóa ngập sân nhà

Mùi bánh chưng xanh thơm trí tưởng

Bếp hồng ngày cũ ấm đường qua


Mai đào giục bước  mùa hội ngộ

Tiếng cười rộn rã cả sân ga

Tay bắt mặt mừng cùng xuân mới

Tình người thắm thiết giữa ngàn hoa.

TT



XUÂN VỀ NHỚ QUÊ

Vũ Miên Thảo



lâu rổi một thoáng quê hương

ba chiều nhớ - bốn chiều thương...nhói lòng

những ngày se bấc, tàn đông

cây xanh màu lá chờ mong...ngày về

bộn bề chi nữa cõi mê

áo cơm-danh phận trả về phù sinh

về quê nhìn lại chính mình

không thôi, thành kẻ bạc tình cọng rau

nhiều lần xuân trước- xuân sau

bẽ cong lời hứa, nghẹn ngào nhớ quê!

VMT